DÁM ƯỚC MƠ

Lúc còn bé, bạn mạnh dạn bày tỏ quan điểm của mình và kể một cách rành mạch ước mơ sau này, ngay cả khi nhiều người lớn nghe xong cười ồ lên “thật là viễn vông”. Nhưng đến lớn, khi được hỏi “em ước mơ điều gì” nhiều người ngập ngừng vài giây rồi ượm ờ trả lời qua loa. Thế mới lạ, tại sao càng lớn con người ta càng sợ ước mơ sau này hay chẳng dám ước mơ nữa. Có thật là ta đang không dám ước mơ.

Người lớn không phải không có ước mơ, chỉ là họ khiêm tốn hơn, suy xét hơn chỉ để nuôi dưỡng những điều ước ấy thành hiện thực. Gặp một anh trưởng phòng ngày nào cũng phải tiếp đón hàng chục khách hàng, đủ mọi tầng lớp, đủ mọi vấn đề cần tư vấn, tôi hỏi anh có ước mơ gì không, anh bảo “anh ước sau này có mảnh đất rộng để xây dựng trang trại, trồng rau và nuôi gà vịt”. Tôi gặp một chị gái tuổi ngoài 30, ngày 8 tiếng trên văn phòng, đôi khi chạy deadline tối tăm mặt mũi, tôi hỏi chị có ước mơ gì không, chị bảo “chỉ ước sao có một cái quán nước nhỏ ngày ngày đón khách, tự do tự tại, vừa kinh doanh, vừa tận hưởng cuộc sống”.

Mỗi người từ bé đến lớn đều nuôi trong lòng những ước mơ từ nhỏ bé đến vĩ đại. Ước mơ thay đổi theo từng giai đoạn phát triển và theo từng hoàn cảnh mà bạn trải qua, nhưng nếu thiếu nó, bạn chỉ dậm chân tại chỗ và không dám thoát ra khỏi “vùng an toàn” của mình.

Vô tình xem các bức ảnh về ước vọng của con người từ nhiếp ảnh gia Murat Akyol, bạn thật sự nhận ra rằng, ước vọng của con người thật kỳ diệu mà cũng kỳ dị không kém. Chúng ta nhỏ bé trước điều gì thì điều đó càng có sức hấp dẫn.
Dù bạn có đang ước mơ điều gì to lớn trong tương lai, hay điều gì đơn giản trong ngày mai thì cũng hãy xem nó vô cùng tuyệt vời và nhất định bạn phải bắt lấy.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published.