Khi một người phụ nữ đến (viết cho đàn ông)

Chúng ta lớn lên, học xong đại học và đi làm. Không có gì đặc biệt cả. Bắt đầu một cuộc sống với những điều chúng ta xem là chuẩn. Mỗi ngày sẽ trôi qua ở nơi làm việc, ở những ly cà phê với bạn bè, ở những màn hình games hàng đêm, ở những cú phôn gọi về nhà “báo cáo” tình hình, ở những trận bóng đá, ở những cuộc vui nhậu với công ty hay với bạn cũ, ở những lần mất công chạy vô cửa hàng siêu thị mua quần áo, ở cả những điếu thuốc là cháy dở trên cái gạt tàn nhiều ngày không đổ, ở những chuyến đi phượt xa lắc xa lơ khi được nghỉ phép, ở bộ tai nghe nhức nhối tiếng nhạc rock mà những người chung quanh trong lớp học ngoại ngữ ban đêm có thể nhìn với ánh mắt ái ngại, ở những lần “chết cha hết đồ mặc” – chạy vội ra mua cái áo (khỏi ủi, tất nhiên) hoặc ngửi xem cái áo nào chưa “thúi” lắm để mặc lại, ở những lần tìm cả buổi không ra cái đồ bấm móng tay (vậy nên dùng kéo)…. Tất cả ổn mà, ta là người đàn ông ổn!

Cho đến một ngày….

Có một người phụ nữ đến, đến vì yêu thương ta, và sẽ lắc đầu với tất cả những gì chúng ta coi là ổn. Bây giờ mới biết là KHÔNG-ỔN-CHÚT-NÀO:

Một: Vớ của ta bao giờ cũng lẻ, 5 đôi có cặp còn 5 đôi khác chỉ có một bên

Hai: số lượng áo của ta nhiều hơn số lượng quần một cách đáng kể

Ba: Ba lô của ta có rất nhiều thứ từ hồi… cấp một mà không chịu vứt đi

Bốn: Ta không bao giờ biết được cái dao cạo râu nào là mới hay cũ, vì tất cả có vẻ cũ, nhưng cũng có vẻ đang rất mới

Năm: Lần cuối cắt móng chân là sinh nhật nào đó từ lâu lắm rồi

Sáu: Ta luôn không rõ mình có bao nhiêu tiền, và đặc biệt là mỗi tháng đã tiêu vào những gì

Bảy: Việc bới cơm từ nồi ra chén là việc làm từ cách đây nhiều năm, từ khi còn sống với ba mẹ

Tám: Ngăn tủ của ta có đến 1/2 số đồ đạc chúng ta không biết nguồn gốc và cũng không biết để làm gì

Chín: Phát hiện ra là thứ dầu gội đầu ta dùng từ… mấy tháng nay là dầu xả, nghĩa là cần phải có loại khác trước khi dùng loại này

Mười: Lần đầu tiên ta biết là ta… hôi nách và… thôi không nói đâu

Mười một: Giường của ta thiếu một lớp ra giường

Mười hai: Số tiền lẻ rớt ở gầm giường hay để quên trong túi quần khi đi giặt có thể mua được một bộ loa

Mười ba: Chúng ta chưa hề biết đến một thứ gọi là “bóp tiền” và lại càng không biết cái gì gọi là “chai lăn nách”

….

Một trăm: Phát hiện ra là ta có đến 03 cái tô để ăn mì, nhưng chỉ có 05 chiếc đũa….

Một người phụ nữ đến, và cuộc đời của chúng ta thay đổi… Tất cả những gì chúng ta coi là ổn, giờ mới ổn thực sự! Hãy cám ơn họ!

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published.