HÃY THỬ XEM CHÚNG TA LÀ LOẠI NGƯỜI NÀO NHÉ

Trên đời này, có rất nhiều loại người khác nhau và ai thuộc loại nào đôi khi còn do cảm tính của người phân loại. Có nhiều cách mọi người ra thành nhóm giàu, trung lưu, nghèo; nhóm thành thị, nông thôn; nhóm người sướng, khổ; nhóm người may mắn trong cuộc đời và cả những người bất hạnh; nhóm nhàn rỗi, nhóm cực nhọc chạy đôn chạy đáo.

Nhưng cho dù thế nào, thì chúng ta cũng thuộc một trong 03 loại người sau: những người thích lợi ích; những người thích tiếng tăm; những người thích tìm tòi, khám phá.

THÍCH LỢI ÍCH: Người thích lợi ích luôn hướng cuộc sống và công việc của mình vào việc đi tìm sự thành công trong tiền tài, của cải. Họ có thiên hướng kinh doanh, đầu tư, mua đi bán lại. Họ luôn tính toán thiệt hơn, lợi hại khi làm gì, quen ai. Đây là những người cảm thấy hạnh phúc khi họ trở nên giàu có, nhiều tiền, nhiều của cải và nhiều món lợi ích từ vật chất đến tinh thần.

THÍCH TIẾNG TĂM: Người thích tiếng tăm là người muốn mọi người biết đến mình, muốn được nghe về mình, được khen, được ra lệnh. Thích tiếng tăm gắn liền với thích quyền lực. Những người này sẽ cố gắng phấn đấu để leo lên trong nấc thang xã hội, cố gắng cho những vị trí lãnh đạo. Họ có niềm tin vào khả năng lãnh đạo của mình, họ có hoài bão sẽ làm những điều lớn lao có ích cho nhiều người. Những người này sẽ cảm thấy hạnh phúc khi họ được người khác nhìn nhận công trạng, được biết đến, được người khác tuân thủ và được tôn trọng.

THÍCH TÌM TÒI, KHÁM PHÁ: Những người này luôn thích chinh phục kiến thức, muốn là người biết nhiều, hiểu xa, trông rộng. Họ sẽ trăn trở với những gì còn mơ hồ, mù mờ với họ. Họ sẵn sàng tốn thời gian và công sức để biết ngọn ngành một câu chuyện lịch sử, một địa danh, một vấn đề triết lý, Họ thuộc nhiều áng văn, thơ, nhiều sự tích lịch sử. Hạnh phúc của họ là được mọi người xem là uyên bác, “cái gì cũng biết”, đa tài. Những người này thường là những nhà nghiên cứu, nhà thám hiểm, cảnh sách điều tra. Một hệ quả của sự thích tìm tòi và việc muốn chia sẻ kiến thức. Vậy nên nhiều người là giáo viên, giảng viên, người truyền đạo.

Ba loại người này không có xấu có tốt. Và cũng không ai trong chúng ta hoàn toàn là loại người 1 hay 2 hay 3. Nhưng mà chúng ta chắc chắn sẽ có một phần lớn hơn, trội hơn của một trong ba loại người ấy. Ở đây sẽ có vài câu hỏi:

  • Bạn nghĩ xem bạn là loại người nào?
  • Nếu bạn là loại người này, thì bạn sẽ chọn người bạn đời của bạn là loại người cùng loại hay khác loại, sẽ chọn những người bạn, chọn đối tác, chọn đồng nghiệp, thậm chí chọn hàng xóm là loại người nào?

Cho dù bạn là loại nào, thì bạn cũng vẫn thuộc vào loại những người THÍCH BÌNH YÊN, phải không?

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

CÁI BÁNH CUỘC ĐỜI

Một ngày 24 tiếng, ngoài thời gian để ngủ, phần còn lại của chúng ta sẽ gồm nhiều thứ: gia đình; sức khoẻ, công việc; tình bạn; tình yêu; hoài bão; sự bình yên; sự hưởng thụ… Những thứ này đan xen với nhau và là những phần trong cuộc sống của chúng ta. Nếu cuộc đời của chúng ta là một cái bánh, thì những thứ kể trên sẽ là những phần nhỏ làm nên cái bánh đó.

Nhiều người chia chiếc bánh đó ra làm những phần khác nhau, có người thì phần bánh gia đình là chủ yếu, những phần khác trở nên thứ yếu. Ngược lại, có người dành gần như cả miếng bánh cho một điều duy nhất, công việc. Rồi ở những thời điểm khác nhau của cuộc đời, cái bánh cũng được chia ra những phần với tỷ lệ khác nhau. Trẻ thì công việc, tình yêu, hoài bão; lớn hơn thì gia đình, tình bạn, sự hưởng thụ; già thì lại gia đình, sức khoẻ và sự bình yên.

Vấn đề là chúng ta không bao giờ biết rằng chia thế nào cho hợp lý và cho đúng cả. Cho đến khi chúng ta nhận ra là phần bánh lớn mà chúng ta dành tâm trí vào đó, không đem lại cho chúng ta hạnh phúc. Yêu thương say đắm và quên đi những mảng khác của cuộc sống, để rồi một ngày, khi tình yêu không trọn vẹn, chúng ta sẽ đau khổ. Dấn thân vào sự nghiệp, vào công việc, để rồi có những lúc chúng ta nhận ra, điều đó không làm cho chúng ta cảm thấy bình yên. Cả đời dành cho gia đình, hy sinh cho con cái, rồi bỗng chợt nhận ra, mình đã quên mất hoài bão của mình.

Bạn đã có bao giờ thấy một người bạn nhiều tháng qua xao nhãng tình bạn với mình, giờ chợt gọi điện rủ mình đi cà phê? Bạn có bao giờ thấy ba hay mẹ của bạn suốt nhiều tháng năm chỉ toàn là công việc, giờ chợt về sớm ăn chung bữa ăn gia đình? Bạn có từng thấy ai quyết định thức dậy sớm đi dạo công viên hay giảm đi những bữa ăn nhậu? Đó là dấu hiệu của việc, chúng ta đã quá chú tâm vào một phần bánh, mà quên đi những phần còn lại – vốn làm nên cuộc đời mình.

Cũng như nhà đầu tư, họ để tiền bằng nhiều cách khác nhau: một ít mua vàng, một ít để ngân hàng, một ít đầu tư bất động sản, một ít chơi chứng khoán. Chúng ta nên tránh rủi ro cho cuộc đời mình, bằng cách chia cho cái bánh ra những phần đều đặn nhất có thể! Có vậy, chúng ta mới không hụt hẫng khi một trong những phần bánh đó không được thơm, ngon như ý muốn.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

BA MẸ CHO CON CÁI NHỮNG GÌ?

Ba mẹ cho con cái những gì? Câu trả lời chắc là sẽ rất dài; và ngắn dài thế nào là tuỳ vào nhận thức của mỗi người chúng ta. Ai cũng biết là ba mẹ sẽ cho chúng ta kinh nghiệm. Nhưng, nếu ba mẹ không có nhiều kinh nghiệm thì sao? Hoặc là ba mẹ sẽ cho chúng ta một phần hay tất cả của cải mà ba mẹ có. Vậy nếu ba mẹ của chúng ta rất nghèo và của cái chẳng có gì?

Ừ, thì thôi, nhưng cái “vật chất” đó có ba mẹ có, có ba mẹ không… Vậy nên chúng ta cũng không thể kỳ vọng. Có thì tốt, không có thì cũng không sao. Trên mạng rất nhiều những hình ảnh, câu chuyện cảm động về người bố chạy xe ôm, người mẹ bán hàng rong… nuôi con thành đạt. Có lẽ câu trả lời sẽ là, ba mẹ cho chúng ta tình yêu thương và cho chúng ta một gia đình. Tôi có thể sẽ làm bạn thất vọng, nhưng sự thật là có những ba mẹ không cho chúng ta tình thương đầy đủ, và cũng không cho chúng ta một gia đình êm ấm. Có thể những dòng này sẽ chạm đến trái tim thổn thức của một bạn nào đó – tôi rất xin lỗi và cảm thông. Nhưng mà, cả chuyện tưởng chừng như nghiễm nhiên, tất yếu là “tình thương” và “gia đình” đó mà cũng không phải ai cũng nhận được.

Paper chain family held up to sunset

Câu trả lời cuối cùng là, ba mẹ cho chúng ta một cuộc đời. Phải rồi. Ba mẹ đã sinh ra chúng ta hoặc là gần như vậy, đối với những ba mẹ nuôi. Và đó là điều mà chúng ta phải luôn luôn mà mãi mãi nhớ đến, và trân trọng điều đó. Ba mẹ đã cho chúng ta một cuộc đời với đầy đủ gam màu và sự trầm bổng của cuộc đời. Vậy nên, chúng ta phải nâng niu món quà đó, và luôn phải bảo vệ món quà đó. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

Khi một người phụ nữ đến (viết cho đàn ông)

Chúng ta lớn lên, học xong đại học và đi làm. Không có gì đặc biệt cả. Bắt đầu một cuộc sống với những điều chúng ta xem là chuẩn. Mỗi ngày sẽ trôi qua ở nơi làm việc, ở những ly cà phê với bạn bè, ở những màn hình games hàng đêm, ở những cú phôn gọi về nhà “báo cáo” tình hình, ở những trận bóng đá, ở những cuộc vui nhậu với công ty hay với bạn cũ, ở những lần mất công chạy vô cửa hàng siêu thị mua quần áo, ở cả những điếu thuốc là cháy dở trên cái gạt tàn nhiều ngày không đổ, ở những chuyến đi phượt xa lắc xa lơ khi được nghỉ phép, ở bộ tai nghe nhức nhối tiếng nhạc rock mà những người chung quanh trong lớp học ngoại ngữ ban đêm có thể nhìn với ánh mắt ái ngại, ở những lần “chết cha hết đồ mặc” – chạy vội ra mua cái áo (khỏi ủi, tất nhiên) hoặc ngửi xem cái áo nào chưa “thúi” lắm để mặc lại, ở những lần tìm cả buổi không ra cái đồ bấm móng tay (vậy nên dùng kéo)…. Tất cả ổn mà, ta là người đàn ông ổn!

Cho đến một ngày….

Có một người phụ nữ đến, đến vì yêu thương ta, và sẽ lắc đầu với tất cả những gì chúng ta coi là ổn. Bây giờ mới biết là KHÔNG-ỔN-CHÚT-NÀO:

Một: Vớ của ta bao giờ cũng lẻ, 5 đôi có cặp còn 5 đôi khác chỉ có một bên

Hai: số lượng áo của ta nhiều hơn số lượng quần một cách đáng kể

Ba: Ba lô của ta có rất nhiều thứ từ hồi… cấp một mà không chịu vứt đi

Bốn: Ta không bao giờ biết được cái dao cạo râu nào là mới hay cũ, vì tất cả có vẻ cũ, nhưng cũng có vẻ đang rất mới

Năm: Lần cuối cắt móng chân là sinh nhật nào đó từ lâu lắm rồi

Sáu: Ta luôn không rõ mình có bao nhiêu tiền, và đặc biệt là mỗi tháng đã tiêu vào những gì

Bảy: Việc bới cơm từ nồi ra chén là việc làm từ cách đây nhiều năm, từ khi còn sống với ba mẹ

Tám: Ngăn tủ của ta có đến 1/2 số đồ đạc chúng ta không biết nguồn gốc và cũng không biết để làm gì

Chín: Phát hiện ra là thứ dầu gội đầu ta dùng từ… mấy tháng nay là dầu xả, nghĩa là cần phải có loại khác trước khi dùng loại này

Mười: Lần đầu tiên ta biết là ta… hôi nách và… thôi không nói đâu

Mười một: Giường của ta thiếu một lớp ra giường

Mười hai: Số tiền lẻ rớt ở gầm giường hay để quên trong túi quần khi đi giặt có thể mua được một bộ loa

Mười ba: Chúng ta chưa hề biết đến một thứ gọi là “bóp tiền” và lại càng không biết cái gì gọi là “chai lăn nách”

….

Một trăm: Phát hiện ra là ta có đến 03 cái tô để ăn mì, nhưng chỉ có 05 chiếc đũa….

Một người phụ nữ đến, và cuộc đời của chúng ta thay đổi… Tất cả những gì chúng ta coi là ổn, giờ mới ổn thực sự! Hãy cám ơn họ!

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

MẠNH MẼ HAY KHÉO LÉO

Có hai câu hỏi được đặt ra khi xem bức ảnh này
1. Con Báo sẽ vồ được Con Cò hay Cò thoát khỏi cú vồ của Báo
2. Anh/chị nghĩ mình được ví như báo hay như con cò
Ai cũng có câu trả lời cho riêng mình và tự ca ngợi con vật mà mình chọn cũng ví mình giống với con vật đó trong cách thích nghi và ứng xử trong cuộc sống. Vậy mạnh mẽ hay khéo léo sẽ thắng trong cuộc chơi này đây.

Chẳng có con nào là kẻ mạnh trong cuộc rượt đuổi này, đơn giản vì chúng đã vận dụng khéo léo điểm mạnh mà thôi.

Cuộc sống này đôi khi là một cuộc rượt đuổi giữa “hổ báo và cò”. Một tập thể khi làm việc chung có rất nhiều cá tính khác nhau va chạm. Nếu tập thể ấy có nhiều cá tính mạnh, người lãnh đạo phải biết mềm dẻo đúng lúc, đồng nghiệp nói chuyện với nhau cũng phải biết nương. Một tổ chức muốn tồn tại vững bền cần công sức đóng góp của nhiều cá thể. Nếu thiếu đi một nhân tố nào đó cũng sẽ gây ảnh hưởng đến chất lượng công việc tổng thể.
Nghệ thuật ứng xử khéo léo trong giao tiếp, trong cách phân chia, phân bổ và phân công công việc, nói thì dễ nhưng làm lại rất khó. Rất nhiều tổ chức thành công; điều đó chứng tỏ họ có cách và có phương pháp. Việc thẳng thắn trong công việc là cần thiết vì nó giúp công việc được giao rõ ràng và minh bạch. Còn sự khéo léo thể hiện khả năng của người lãnh đạo hoặc đồng nghiệp khi biết cách khai thác tối đa năng lực của một cá nhân.

Kết quả bức ảnh này là con cò đã né được cú vồ của con báo. Thế mới thấy, nhanh, mạnh mẽ thôi chưa đủ, sự khéo léo đôi khi sẽ cứu thoát chúng ta khỏi những mối nguy. Có khi bạn nghĩ mình thoát là do “ăn hên” nhưng bạn hãy ngẫm lại xem có thể một hành động hoặc lời nói nào đó của mình đã làm biến chuyển tình huống.

Ứng xử là cả một tinh hoa mà con người ta cần tu dưỡng mỗi ngày bạn nhé.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

NÚT RESET CỦA CUỘC ĐỜI

Khi sử dụng máy tính, chúng ta thường nhớ đến một cái nút, dùng để giải quyết việc máy bị treo. Chỉ cần nhấn vào nút Reset đó, máy sẽ tự khởi động lại, và trong đa số các trường hợp, các lỗi phần mềm bị treo đều biến mất.

Giá như cuộc đời của chúng ta có một cái nút Reset tương tự nhỉ? Nếu không có, chúng ta cần phải tự tạo cho mình cái nút này.

Mỗi ngày chúng ta sống với nhiều hoạt động, nhiều cảm xúc, nhiều niềm vui, nỗi buồn, nhiều hy vọng và cũng rất nhiều thất vọng. Một tình yêu đổ vỡ, một công việc thất bại, một món ăn nấu không ngon, một lời trách cứ của người đời, một bí mật bị phát hiện, một sai lầm mắc phải… tất cả sẽ làm cho chúng ta trở nên chán nản, mất niềm tin, buồn bực. Và ngày qua ngày, những cảm xúc tiêu cực đó sẽ tích tụ lại, làm cho cuộc sống chúng ta trở nên nặng nề, ít nụ cười, ít dần những phút giây tận hưởng.
Hãy thử reset lại mọi thứ xem. Không khó đâu các bạn.
Hãy đi đâu đó vào kỳ nghỉ cuối tuần và cố ý “quên” điện thoại ở nhà xem!
Hãy cho phép mình dành một vài tiếng với những người bạn thân, với người yêu hay gia đình, nhâm nhi li bia hoặc ăn một món mà mình thích!
Hãy xem một bộ phim, hay thức đến sáng xem cùng một lúc hết cả 1 season của một bộ phim!
Hãy thay đổi cách bài trí căn phòng của mình!
Hãy đặt một mục tiêu học tập mới, chẳng hạn tự học cách thổi kèn harmonica!
Hãy thử đi bộ đến một nơi mà bạn thường hay đi xe máy đến đó. Trời, đi mất cả tiếng đồng hồ – nhưng đó là sự thay đổi.
Hãy uống thử thứ nước mà trước đây mình ghét, hãy bắt chuyện với một người lạ!
Hàng ngày cái “hãy”, do bạn nghĩ ra, độc đáo hay thường tình cũng được, miễn là nó khác với những gì bạn thường làm. Hãy tự reset cuộc sống của mình, máy sẽ lại chạy, cuộc đời bạn sẽ lại chạy cho dù trước đó là gì.

Tình cờ nghe một ca khúc trẻ, chill phết!

“Em dạo này ổn không? Còn đi làm ở công ty cũ?
Còn đi sớm về hôm nhưng mà đồng lương vẫn không khi đủ
Đồng nghiệp của em thế nào? trong thang máy có chào với nhau
Có nói qua nói lại, và những cuộc họp có đào bới nhau
Sếp của em thế nào, dễ tính hay thường gắt gỏng
Anh ta có thương nhân viên hay thường buông lời sắc mỏng
Em còn thiếu ngủ, trong những lần phải chạy deadline
Em quên ăn quên uống, quên cả việc chải lại tóc tai”

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

DÁM ƯỚC MƠ

Lúc còn bé, bạn mạnh dạn bày tỏ quan điểm của mình và kể một cách rành mạch ước mơ sau này, ngay cả khi nhiều người lớn nghe xong cười ồ lên “thật là viễn vông”. Nhưng đến lớn, khi được hỏi “em ước mơ điều gì” nhiều người ngập ngừng vài giây rồi ượm ờ trả lời qua loa. Thế mới lạ, tại sao càng lớn con người ta càng sợ ước mơ sau này hay chẳng dám ước mơ nữa. Có thật là ta đang không dám ước mơ.

Người lớn không phải không có ước mơ, chỉ là họ khiêm tốn hơn, suy xét hơn chỉ để nuôi dưỡng những điều ước ấy thành hiện thực. Gặp một anh trưởng phòng ngày nào cũng phải tiếp đón hàng chục khách hàng, đủ mọi tầng lớp, đủ mọi vấn đề cần tư vấn, tôi hỏi anh có ước mơ gì không, anh bảo “anh ước sau này có mảnh đất rộng để xây dựng trang trại, trồng rau và nuôi gà vịt”. Tôi gặp một chị gái tuổi ngoài 30, ngày 8 tiếng trên văn phòng, đôi khi chạy deadline tối tăm mặt mũi, tôi hỏi chị có ước mơ gì không, chị bảo “chỉ ước sao có một cái quán nước nhỏ ngày ngày đón khách, tự do tự tại, vừa kinh doanh, vừa tận hưởng cuộc sống”.

Mỗi người từ bé đến lớn đều nuôi trong lòng những ước mơ từ nhỏ bé đến vĩ đại. Ước mơ thay đổi theo từng giai đoạn phát triển và theo từng hoàn cảnh mà bạn trải qua, nhưng nếu thiếu nó, bạn chỉ dậm chân tại chỗ và không dám thoát ra khỏi “vùng an toàn” của mình.

Vô tình xem các bức ảnh về ước vọng của con người từ nhiếp ảnh gia Murat Akyol, bạn thật sự nhận ra rằng, ước vọng của con người thật kỳ diệu mà cũng kỳ dị không kém. Chúng ta nhỏ bé trước điều gì thì điều đó càng có sức hấp dẫn.
Dù bạn có đang ước mơ điều gì to lớn trong tương lai, hay điều gì đơn giản trong ngày mai thì cũng hãy xem nó vô cùng tuyệt vời và nhất định bạn phải bắt lấy.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

PHÓNG KHOÁNG VÀ TINH KHÔI

Trang phục thể hiện phần nào tính cách, ở đây chúng ta không bàn về tính cách, chúng ta chỉ cảm hứng một chút về một chất liệu vải tuy không rực rỡ và tưởng chừng như đi vào quên lãng, nhưng phản ánh tính cách mạnh mẽ vô cùng.

Màu vải trầm, nhạt nhòa, trắng đục xen giữa những sắc màu rực rỡ, vải linen lấy lòng nhiều phụ nữ bởi nét đẹp thanh tao rất riêng. Xu hướng thời trang giờ đây trở nên đơn giản hóa để hướng đến sự tinh tế và thanh lịch, chính điều này đã kéo vải linen trở lại trong làng thời trang và được nhiều người đón nhận hơn.
Đi dạo các shop bán quần áo 2hand của Nhật, bạn dường như nhận ra những mẫu vải linen và linen thêu chiếm hơn 80%, và có lẽ phong cách đơn giản và tinh tế của Nhật đã ảnh hướng ít nhiều đến xu hướng thời trang này.

Vẫn những màu sắc nhuộm màu xưa cũ có khi trầm buồn, người ta chọn vải linen cũng chính vì nét mộc mạc của nó. Không kén màu da cho dù với sắc độ màu nào đi chăng nữa, vì bản chất nhạt màu, không gay gắt, nên màu vải dễ dàng phù hợp với người mặc. Phụ nữ thích chọn tông trắng, vàng nhạt, xanh rêu hay cam đất. Về sắc trắng cũng chia nhiều cấp độ khác nhau từ trắng đục đến trắng ngà hay trắng xám.

Nói về màu sắc thôi chưa đủ, vì nét tinh tế vốn có của vải nên những họa tiết trang trí trên trang phục cũng phải cầu kỳ tỉ mỉ không kém. Những chiếc áo, chiếc đầm vải linen thuê họa tiết nhỏ, mảnh khiến bao các cô gái say mê vì nét thanh tao của. Nếu như ngày trước, những chiếc đầm linen rộng, không chiết eo hay những kiểu áo thêu họa tiết form rộng tung bay chỉ dành cho các mẹ, các chị, thì nay nó đã lấy được cảm tình của các cô gái trẻ.

Thế mới thấy, giữa cuộc sống xô bồ và chật chội ngoài kia, con người ta có thể tranh thủ được giây phút thoải mái nào thì họ sẽ làm ngay điều đó, ngay cả khi đó là trang phục thường ngày.
Cùng MN.Studio ngắm những mẫu thiết kế từ vải linen đáng yêu vô cùng nhé !

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

HÃY ĐỂ CHO TRÍ TƯỞNG TƯỢNG BAY BỔNG

Gần đây, hình ảnh, phim và mạng xã hội làm cho chúng ta ít dành thời gian cho việc đọc sách. Chúng ta cũng đọc, nhưng mà đọc tin tức và những status để nắm thông tin là chính.
Bây giờ, ở công viên, trong tiệm cà phê, trên xe đò… chúng ta ít thấy cảnh tượng một người cầm cuốn sách đọc. Thay vào đó, ai ai cũng có điện thoại, nối mạng để lướt web, lướt facebook theo cách riêng của mình.
Đọc sách hơi khác một chút. Khi bạn đọc một cuốn tiểu thuyết, hay một câu chuyện dài, bạn sẽ có dịp dấn thân vào cái thế giới của câu chuyện đó, thật có, hư có… Đó là một không gian, một thế giới tinh thần có khi là rất thật, nhưng cũng có khi rất bay bổng. Nhưng cho dù là thật hay hư, thì những trang sách này là nơi bạn có thể thả cho trí tưởng tượng của mình bay bổng.
Khi nói về Harry Potter chẳng hạn. Những ai đã từng xem phim Harry Potter sẽ tưởng tượng ngay ra hình ảnh của diễn viên có đôi mắt kính tròn, cái cằm nhòn nhọn, cái cổ cao nhưng thân hình mảnh khảnh và rất là “phim cổ điển”. Đa số chúng ta xem các tập phim của Harry Potter trước khi đọc sách, hoặc chỉ xem thôi và chưa bao giờ đọc truyện. Tôi thì khác. Tôi đã đọc ít nhất là tập đầu tiên, tập sách mang tên “Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ” trước khi xem tập 1 của phim. Nhờ vậy tôi mới nhận ra, khi đọc sách, trí tưởng tượng của chúng ta bay bổng hơn ngàn lần. Harry Potter trong truyện và những chi tiết chung quanh cậu bé là những thước phim dài vô tận và đầy huyền bí – cho đến khi Daniel Radcliffe đóng vai diễn này. Khung cảnh của phim đã cố làm cho huyền bí, kết cấu cũng cố làm cho huyền diệu, nhưng so với những gì tôi đã tưởng tượng ra, ở cái ngôi nhà chết chóc ấy, thì không thể nào so sánh được.
Và từ đó, trước khi đi xem các tập tiếp theo, tôi đều ngấu nghiến bản dịch của Lý Lan trước. Nhưng mà cũng nói thật, hình ảnh của một Harry Potter, của một Vordemort “thật” trên phim, đã giết chết rất nhiều sự tưởng tượng của tôi – không như khi tập truyện đầu tiên tôi đọc.
Nếu bạn không quá bận, hãy thử đi. Lấy một cuốn sách truyện – tiểu thuyết của Việt Nam hay nước ngoài đều được – và hãy thử đọc 10 trang đầu tiên vào một buổi sáng chủ nhật thay vì ngủ vùi, hay vào một đêm cuối tuần tĩnh mịch trong phòng trọ – thay vì lướt facebook, và… thả cho trí tưởng tượng của mình bay bổng. Bạn sẽ nhận ra một điều gì đó, và có thể sẽ đồng ý với tôi.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!