HÃY THỬ XEM CHÚNG TA LÀ LOẠI NGƯỜI NÀO NHÉ

Trên đời này, có rất nhiều loại người khác nhau và ai thuộc loại nào đôi khi còn do cảm tính của người phân loại. Có nhiều cách mọi người ra thành nhóm giàu, trung lưu, nghèo; nhóm thành thị, nông thôn; nhóm người sướng, khổ; nhóm người may mắn trong cuộc đời và cả những người bất hạnh; nhóm nhàn rỗi, nhóm cực nhọc chạy đôn chạy đáo.

Nhưng cho dù thế nào, thì chúng ta cũng thuộc một trong 03 loại người sau: những người thích lợi ích; những người thích tiếng tăm; những người thích tìm tòi, khám phá.

THÍCH LỢI ÍCH: Người thích lợi ích luôn hướng cuộc sống và công việc của mình vào việc đi tìm sự thành công trong tiền tài, của cải. Họ có thiên hướng kinh doanh, đầu tư, mua đi bán lại. Họ luôn tính toán thiệt hơn, lợi hại khi làm gì, quen ai. Đây là những người cảm thấy hạnh phúc khi họ trở nên giàu có, nhiều tiền, nhiều của cải và nhiều món lợi ích từ vật chất đến tinh thần.

THÍCH TIẾNG TĂM: Người thích tiếng tăm là người muốn mọi người biết đến mình, muốn được nghe về mình, được khen, được ra lệnh. Thích tiếng tăm gắn liền với thích quyền lực. Những người này sẽ cố gắng phấn đấu để leo lên trong nấc thang xã hội, cố gắng cho những vị trí lãnh đạo. Họ có niềm tin vào khả năng lãnh đạo của mình, họ có hoài bão sẽ làm những điều lớn lao có ích cho nhiều người. Những người này sẽ cảm thấy hạnh phúc khi họ được người khác nhìn nhận công trạng, được biết đến, được người khác tuân thủ và được tôn trọng.

THÍCH TÌM TÒI, KHÁM PHÁ: Những người này luôn thích chinh phục kiến thức, muốn là người biết nhiều, hiểu xa, trông rộng. Họ sẽ trăn trở với những gì còn mơ hồ, mù mờ với họ. Họ sẵn sàng tốn thời gian và công sức để biết ngọn ngành một câu chuyện lịch sử, một địa danh, một vấn đề triết lý, Họ thuộc nhiều áng văn, thơ, nhiều sự tích lịch sử. Hạnh phúc của họ là được mọi người xem là uyên bác, “cái gì cũng biết”, đa tài. Những người này thường là những nhà nghiên cứu, nhà thám hiểm, cảnh sách điều tra. Một hệ quả của sự thích tìm tòi và việc muốn chia sẻ kiến thức. Vậy nên nhiều người là giáo viên, giảng viên, người truyền đạo.

Ba loại người này không có xấu có tốt. Và cũng không ai trong chúng ta hoàn toàn là loại người 1 hay 2 hay 3. Nhưng mà chúng ta chắc chắn sẽ có một phần lớn hơn, trội hơn của một trong ba loại người ấy. Ở đây sẽ có vài câu hỏi:

  • Bạn nghĩ xem bạn là loại người nào?
  • Nếu bạn là loại người này, thì bạn sẽ chọn người bạn đời của bạn là loại người cùng loại hay khác loại, sẽ chọn những người bạn, chọn đối tác, chọn đồng nghiệp, thậm chí chọn hàng xóm là loại người nào?

Cho dù bạn là loại nào, thì bạn cũng vẫn thuộc vào loại những người THÍCH BÌNH YÊN, phải không?

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

CÁI BÁNH CUỘC ĐỜI

Một ngày 24 tiếng, ngoài thời gian để ngủ, phần còn lại của chúng ta sẽ gồm nhiều thứ: gia đình; sức khoẻ, công việc; tình bạn; tình yêu; hoài bão; sự bình yên; sự hưởng thụ… Những thứ này đan xen với nhau và là những phần trong cuộc sống của chúng ta. Nếu cuộc đời của chúng ta là một cái bánh, thì những thứ kể trên sẽ là những phần nhỏ làm nên cái bánh đó.

Nhiều người chia chiếc bánh đó ra làm những phần khác nhau, có người thì phần bánh gia đình là chủ yếu, những phần khác trở nên thứ yếu. Ngược lại, có người dành gần như cả miếng bánh cho một điều duy nhất, công việc. Rồi ở những thời điểm khác nhau của cuộc đời, cái bánh cũng được chia ra những phần với tỷ lệ khác nhau. Trẻ thì công việc, tình yêu, hoài bão; lớn hơn thì gia đình, tình bạn, sự hưởng thụ; già thì lại gia đình, sức khoẻ và sự bình yên.

Vấn đề là chúng ta không bao giờ biết rằng chia thế nào cho hợp lý và cho đúng cả. Cho đến khi chúng ta nhận ra là phần bánh lớn mà chúng ta dành tâm trí vào đó, không đem lại cho chúng ta hạnh phúc. Yêu thương say đắm và quên đi những mảng khác của cuộc sống, để rồi một ngày, khi tình yêu không trọn vẹn, chúng ta sẽ đau khổ. Dấn thân vào sự nghiệp, vào công việc, để rồi có những lúc chúng ta nhận ra, điều đó không làm cho chúng ta cảm thấy bình yên. Cả đời dành cho gia đình, hy sinh cho con cái, rồi bỗng chợt nhận ra, mình đã quên mất hoài bão của mình.

Bạn đã có bao giờ thấy một người bạn nhiều tháng qua xao nhãng tình bạn với mình, giờ chợt gọi điện rủ mình đi cà phê? Bạn có bao giờ thấy ba hay mẹ của bạn suốt nhiều tháng năm chỉ toàn là công việc, giờ chợt về sớm ăn chung bữa ăn gia đình? Bạn có từng thấy ai quyết định thức dậy sớm đi dạo công viên hay giảm đi những bữa ăn nhậu? Đó là dấu hiệu của việc, chúng ta đã quá chú tâm vào một phần bánh, mà quên đi những phần còn lại – vốn làm nên cuộc đời mình.

Cũng như nhà đầu tư, họ để tiền bằng nhiều cách khác nhau: một ít mua vàng, một ít để ngân hàng, một ít đầu tư bất động sản, một ít chơi chứng khoán. Chúng ta nên tránh rủi ro cho cuộc đời mình, bằng cách chia cho cái bánh ra những phần đều đặn nhất có thể! Có vậy, chúng ta mới không hụt hẫng khi một trong những phần bánh đó không được thơm, ngon như ý muốn.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

BA MẸ CHO CON CÁI NHỮNG GÌ?

Ba mẹ cho con cái những gì? Câu trả lời chắc là sẽ rất dài; và ngắn dài thế nào là tuỳ vào nhận thức của mỗi người chúng ta. Ai cũng biết là ba mẹ sẽ cho chúng ta kinh nghiệm. Nhưng, nếu ba mẹ không có nhiều kinh nghiệm thì sao? Hoặc là ba mẹ sẽ cho chúng ta một phần hay tất cả của cải mà ba mẹ có. Vậy nếu ba mẹ của chúng ta rất nghèo và của cái chẳng có gì?

Ừ, thì thôi, nhưng cái “vật chất” đó có ba mẹ có, có ba mẹ không… Vậy nên chúng ta cũng không thể kỳ vọng. Có thì tốt, không có thì cũng không sao. Trên mạng rất nhiều những hình ảnh, câu chuyện cảm động về người bố chạy xe ôm, người mẹ bán hàng rong… nuôi con thành đạt. Có lẽ câu trả lời sẽ là, ba mẹ cho chúng ta tình yêu thương và cho chúng ta một gia đình. Tôi có thể sẽ làm bạn thất vọng, nhưng sự thật là có những ba mẹ không cho chúng ta tình thương đầy đủ, và cũng không cho chúng ta một gia đình êm ấm. Có thể những dòng này sẽ chạm đến trái tim thổn thức của một bạn nào đó – tôi rất xin lỗi và cảm thông. Nhưng mà, cả chuyện tưởng chừng như nghiễm nhiên, tất yếu là “tình thương” và “gia đình” đó mà cũng không phải ai cũng nhận được.

Paper chain family held up to sunset

Câu trả lời cuối cùng là, ba mẹ cho chúng ta một cuộc đời. Phải rồi. Ba mẹ đã sinh ra chúng ta hoặc là gần như vậy, đối với những ba mẹ nuôi. Và đó là điều mà chúng ta phải luôn luôn mà mãi mãi nhớ đến, và trân trọng điều đó. Ba mẹ đã cho chúng ta một cuộc đời với đầy đủ gam màu và sự trầm bổng của cuộc đời. Vậy nên, chúng ta phải nâng niu món quà đó, và luôn phải bảo vệ món quà đó. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

NÚT RESET CỦA CUỘC ĐỜI

Khi sử dụng máy tính, chúng ta thường nhớ đến một cái nút, dùng để giải quyết việc máy bị treo. Chỉ cần nhấn vào nút Reset đó, máy sẽ tự khởi động lại, và trong đa số các trường hợp, các lỗi phần mềm bị treo đều biến mất.

Giá như cuộc đời của chúng ta có một cái nút Reset tương tự nhỉ? Nếu không có, chúng ta cần phải tự tạo cho mình cái nút này.

Mỗi ngày chúng ta sống với nhiều hoạt động, nhiều cảm xúc, nhiều niềm vui, nỗi buồn, nhiều hy vọng và cũng rất nhiều thất vọng. Một tình yêu đổ vỡ, một công việc thất bại, một món ăn nấu không ngon, một lời trách cứ của người đời, một bí mật bị phát hiện, một sai lầm mắc phải… tất cả sẽ làm cho chúng ta trở nên chán nản, mất niềm tin, buồn bực. Và ngày qua ngày, những cảm xúc tiêu cực đó sẽ tích tụ lại, làm cho cuộc sống chúng ta trở nên nặng nề, ít nụ cười, ít dần những phút giây tận hưởng.
Hãy thử reset lại mọi thứ xem. Không khó đâu các bạn.
Hãy đi đâu đó vào kỳ nghỉ cuối tuần và cố ý “quên” điện thoại ở nhà xem!
Hãy cho phép mình dành một vài tiếng với những người bạn thân, với người yêu hay gia đình, nhâm nhi li bia hoặc ăn một món mà mình thích!
Hãy xem một bộ phim, hay thức đến sáng xem cùng một lúc hết cả 1 season của một bộ phim!
Hãy thay đổi cách bài trí căn phòng của mình!
Hãy đặt một mục tiêu học tập mới, chẳng hạn tự học cách thổi kèn harmonica!
Hãy thử đi bộ đến một nơi mà bạn thường hay đi xe máy đến đó. Trời, đi mất cả tiếng đồng hồ – nhưng đó là sự thay đổi.
Hãy uống thử thứ nước mà trước đây mình ghét, hãy bắt chuyện với một người lạ!
Hàng ngày cái “hãy”, do bạn nghĩ ra, độc đáo hay thường tình cũng được, miễn là nó khác với những gì bạn thường làm. Hãy tự reset cuộc sống của mình, máy sẽ lại chạy, cuộc đời bạn sẽ lại chạy cho dù trước đó là gì.

Tình cờ nghe một ca khúc trẻ, chill phết!

“Em dạo này ổn không? Còn đi làm ở công ty cũ?
Còn đi sớm về hôm nhưng mà đồng lương vẫn không khi đủ
Đồng nghiệp của em thế nào? trong thang máy có chào với nhau
Có nói qua nói lại, và những cuộc họp có đào bới nhau
Sếp của em thế nào, dễ tính hay thường gắt gỏng
Anh ta có thương nhân viên hay thường buông lời sắc mỏng
Em còn thiếu ngủ, trong những lần phải chạy deadline
Em quên ăn quên uống, quên cả việc chải lại tóc tai”

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

DÁM ƯỚC MƠ

Lúc còn bé, bạn mạnh dạn bày tỏ quan điểm của mình và kể một cách rành mạch ước mơ sau này, ngay cả khi nhiều người lớn nghe xong cười ồ lên “thật là viễn vông”. Nhưng đến lớn, khi được hỏi “em ước mơ điều gì” nhiều người ngập ngừng vài giây rồi ượm ờ trả lời qua loa. Thế mới lạ, tại sao càng lớn con người ta càng sợ ước mơ sau này hay chẳng dám ước mơ nữa. Có thật là ta đang không dám ước mơ.

Người lớn không phải không có ước mơ, chỉ là họ khiêm tốn hơn, suy xét hơn chỉ để nuôi dưỡng những điều ước ấy thành hiện thực. Gặp một anh trưởng phòng ngày nào cũng phải tiếp đón hàng chục khách hàng, đủ mọi tầng lớp, đủ mọi vấn đề cần tư vấn, tôi hỏi anh có ước mơ gì không, anh bảo “anh ước sau này có mảnh đất rộng để xây dựng trang trại, trồng rau và nuôi gà vịt”. Tôi gặp một chị gái tuổi ngoài 30, ngày 8 tiếng trên văn phòng, đôi khi chạy deadline tối tăm mặt mũi, tôi hỏi chị có ước mơ gì không, chị bảo “chỉ ước sao có một cái quán nước nhỏ ngày ngày đón khách, tự do tự tại, vừa kinh doanh, vừa tận hưởng cuộc sống”.

Mỗi người từ bé đến lớn đều nuôi trong lòng những ước mơ từ nhỏ bé đến vĩ đại. Ước mơ thay đổi theo từng giai đoạn phát triển và theo từng hoàn cảnh mà bạn trải qua, nhưng nếu thiếu nó, bạn chỉ dậm chân tại chỗ và không dám thoát ra khỏi “vùng an toàn” của mình.

Vô tình xem các bức ảnh về ước vọng của con người từ nhiếp ảnh gia Murat Akyol, bạn thật sự nhận ra rằng, ước vọng của con người thật kỳ diệu mà cũng kỳ dị không kém. Chúng ta nhỏ bé trước điều gì thì điều đó càng có sức hấp dẫn.
Dù bạn có đang ước mơ điều gì to lớn trong tương lai, hay điều gì đơn giản trong ngày mai thì cũng hãy xem nó vô cùng tuyệt vời và nhất định bạn phải bắt lấy.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

ĐÀO QUÁ KHỨ, ĐẮP TƯƠNG LAI

Con người chúng ta là điểm nằm giữa hai đầu cân: một đầu là quá khứ, đầu kia là tương lai. Không cần phải là nhà triết học để hiểu điều này, vì chỉ cần sáng nay chúng ta nghĩ sáng hôm qua đã ăn gì rồi, để sáng nay ăn món khác.
Cán cân quá khứ và tương lai luôn khác nhau ở mỗi người – già, trẻ, lớn, bé, và khác nhau ở mỗi thời điểm của cuộc đời: có người muốn quên quá khứ, có người lại chỉ sống bằng những quá khứ và những hồi tưởng.
Nhưng chắc là ai cũng phải chấp nhận một điều: quá khứ của chúng ta ảnh hưởng đến tương lai. Hôm qua thế nào sẽ ít nhiều quyết định ngày mai như thế. Quan trọng là: chúng ta đào cái gì ở quá khứ để đắp cho tương lai?

Có một câu chuyện tôi đã được nghe kể:
Một nhà sư có 3 đệ tử, sau nhiều năm rèn luyện, các đệ tử này muốn xuống núi. Nhà sư bèn nói: “Các con hãy đi qua ruộng lúa mạch kia, hái cho thầy lấy một bông lúa mạch lớn nhất về đây. Ai hái được bông lúa lớn nhất, thầy sẽ cho xuống núi. Nhưng điều kiện là các con không được quay đầu trở lại con đường cũ đã đi, và chỉ có quyền hái một lần duy nhất”.

Vị đệ tử thứ nhất đem về một bông lúa mạch rất to. Nhà sư hỏi: “Đó có phải là bông to nhất trong ruộng lúa không?” Vị đệ tử trả lời: “Không, thưa thầy. Ở đám ruộng thứ nhất, con thấy một bông rất to, con định hái. Nhưng con nghĩ có lẽ còn những bông to hơn nữa. Thế nhưng con đi gần hết ruộng lúa mạch mà không có bông nào to hơn bông ấy, nên con đã hái tạm bông hoa này đấy ạ.”

Vị đệ tử thứ hai cũng đi qua đám ruộng và đem về một bông lúa mạch rất to. Nhà sư lại hỏi và vị đệ tử thứ hai trả lời: “Không, thưa thầy. Khi con đi qua đám ruộng đầu tiên, con đã hái bông lúa này vì nghĩ nó là bông to nhất. Nhưng sự thật là ở những đám ruộng sau, con thấy có những bông còn to hơn nữa. Tiếc là con đã hái bông này rồi ạ.”

Vị đệ tử thứ ba cũng đi và cũng đem về một bông lúa mạch rất to. Khi được hỏi đó có phải là bông lúa lớn nhất, vị đệ tử thứ ba trả lời: “Thưa Thầy, con không biết ạ. Con đã đi qua các đám ruộng và bắt gặp bông hoa này. Con nghĩ nó to, con thích nó và con hái nó. Ở những đám ruộng sau, con cũng không để ý xem bông nào to hơn, và cũng không cố nhớ lại những đám ruộng trước. Với con, đây là bông lúa mạnh to nhất ruộng.”

Vị sư già mỉm cười và nói: “Con xuống núi được rồi đấy.”

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

NHƯỜNG ĐƯỜNG

Ai cũng bận rộn, với 1000 kiểu bận rộn khác nhau. Và ai cũng có lý khi bận rộn. Tôi cũng vậy nè, trưa nào dù nắng hay mưa tôi cũng phải tranh thủ về nhà chở con tôi đi học. Cháu học lớp 1, học vào buổi chiều nên phải ra đường vào giờ trưa – quả là kinh khủng. Hôm thì nóng như lửa, hôm thì SG mưa sớm, từ sáng đã tầm tã. Sài Gòn mà – nắng mưa ai biết.

Trường của con tôi trên đường 1 chiều Đinh Bộ Lĩnh, lại nằm bên trái nên trưa nào hai mẹ con cũng phải chuyển qua làn bên trái, xuyên qua làn dành cho xe ô tô, mới vô trường được. Qua đường với chiếc xe Wave, xe số vốn đã cũ và hay chết máy của tôi không-bao-giờ là dễ.

Một lần đưa con đi học. Không hiểu sao hôm đó đoạn đường đó đông nghẹt. Tới gần cổng trường, tôi chuyển làn mà không thể nào qua được. Đứng giữa đường, giữa 2 dòng xe máy và xe hơi, nghe tiếng còi xe tức giận và những cái nhìn như ném lửa vào chiếc áo khoác đã quá nóng của tôi, tôi ước gì hôm đó không chở con đi học.

Hơn 10 phút, dài khủng khiếp.

Rồi bỗng một chiếc xe dừng lại, cậu lái xe còn trẻ, phất tay ra hiệu cho tôi qua đường. Cậu phất tay liên tục như muốn nói: “Chị qua lẹ đi, lẹ đi”. Tôi vội vàng qua đường, tai còn nghe thấy những tiếng còi xe, giận dữ – lần này thì trút vào chiếc xe của cậu thanh niên, tử tế, sống đẹp, đã nhường đường cho tôi. Tôi ước gì cậu ấy không phải nghe những tiếng còi ấy.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

THÍCH NHỮNG GÌ MÌNH KHÔNG CÓ

Đối với nhiều người Việt (châu Á), một người phụ nữ da trắng, tóc lượn sóng, màu vàng/hạt dẻ/nâu đen…, mắt to, mắt màu nâu đen, mũi cao, lông màu dài, cong vút, dáng cao… thường được xem là người đẹp. Ta hay nói: “trời da trắng quá”, “mắt to đẹp quá”, “tóc không uốn mà lượn sóng”… Người Nhật khi vẽ hình manga thường vẽ các nhân vật mắt to đến lạ thường. Một số apps trên di động chụp hình selfie cũng theo sự “kỳ vọng về sắc đẹp” mà làm cho mắt to ra, da trắng ra, tóc vàng ra…

Tất cả những đặc điểm đó, nếu ai để ý, sẽ thấy rất giống với ngoại hình của một người châu Âu. Vậy nên ta mới hay nói: “Đẹp như Tây”; “Xinh như Tây”… Đó chính là khuynh hướng thẩm mỹ theo nguyên tắc: thích những gì mình không có. Trò chuyện với người châu Âu, chúng ta sẽ nhận ra là rất nhiều người châu Âu lại thích vẻ đẹp châu Á, vẻ đẹp Đông Nam Á. Nhiều anh bạn Tây đứng hình trước các cô gái Việt mà người Việt bình thường chỉ xem là thuộc nhóm… “cũng được” thôi.

Cuộc sống càng hiện đại, định nghĩa cái đẹp lại càng mang tính cá nhân. Với nhiều người chồng, người đẹp nhất lại là… vợ mình. Nhớ mãi câu ca dao khuyết danh

“Lỗ mũi mười tám gánh lông
Chồng yêu chồng bảo: “tơ hồng trời cho”
Đêm nằm thì ngáy o o
Chồng yêu chồng bảo: “ngáy cho vui nhà”
Đi chợ thì hay ăn quà
Chồng yêu chồng bảo: “về nhà đỡ cơm”
Trên đầu những rác cùng rơm
Chồng yêu chồng bảo: “hoa thơm rắc đầu”

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!