Khi một người phụ nữ đến (viết cho đàn ông)

Chúng ta lớn lên, học xong đại học và đi làm. Không có gì đặc biệt cả. Bắt đầu một cuộc sống với những điều chúng ta xem là chuẩn. Mỗi ngày sẽ trôi qua ở nơi làm việc, ở những ly cà phê với bạn bè, ở những màn hình games hàng đêm, ở những cú phôn gọi về nhà “báo cáo” tình hình, ở những trận bóng đá, ở những cuộc vui nhậu với công ty hay với bạn cũ, ở những lần mất công chạy vô cửa hàng siêu thị mua quần áo, ở cả những điếu thuốc là cháy dở trên cái gạt tàn nhiều ngày không đổ, ở những chuyến đi phượt xa lắc xa lơ khi được nghỉ phép, ở bộ tai nghe nhức nhối tiếng nhạc rock mà những người chung quanh trong lớp học ngoại ngữ ban đêm có thể nhìn với ánh mắt ái ngại, ở những lần “chết cha hết đồ mặc” – chạy vội ra mua cái áo (khỏi ủi, tất nhiên) hoặc ngửi xem cái áo nào chưa “thúi” lắm để mặc lại, ở những lần tìm cả buổi không ra cái đồ bấm móng tay (vậy nên dùng kéo)…. Tất cả ổn mà, ta là người đàn ông ổn!

Cho đến một ngày….

Có một người phụ nữ đến, đến vì yêu thương ta, và sẽ lắc đầu với tất cả những gì chúng ta coi là ổn. Bây giờ mới biết là KHÔNG-ỔN-CHÚT-NÀO:

Một: Vớ của ta bao giờ cũng lẻ, 5 đôi có cặp còn 5 đôi khác chỉ có một bên

Hai: số lượng áo của ta nhiều hơn số lượng quần một cách đáng kể

Ba: Ba lô của ta có rất nhiều thứ từ hồi… cấp một mà không chịu vứt đi

Bốn: Ta không bao giờ biết được cái dao cạo râu nào là mới hay cũ, vì tất cả có vẻ cũ, nhưng cũng có vẻ đang rất mới

Năm: Lần cuối cắt móng chân là sinh nhật nào đó từ lâu lắm rồi

Sáu: Ta luôn không rõ mình có bao nhiêu tiền, và đặc biệt là mỗi tháng đã tiêu vào những gì

Bảy: Việc bới cơm từ nồi ra chén là việc làm từ cách đây nhiều năm, từ khi còn sống với ba mẹ

Tám: Ngăn tủ của ta có đến 1/2 số đồ đạc chúng ta không biết nguồn gốc và cũng không biết để làm gì

Chín: Phát hiện ra là thứ dầu gội đầu ta dùng từ… mấy tháng nay là dầu xả, nghĩa là cần phải có loại khác trước khi dùng loại này

Mười: Lần đầu tiên ta biết là ta… hôi nách và… thôi không nói đâu

Mười một: Giường của ta thiếu một lớp ra giường

Mười hai: Số tiền lẻ rớt ở gầm giường hay để quên trong túi quần khi đi giặt có thể mua được một bộ loa

Mười ba: Chúng ta chưa hề biết đến một thứ gọi là “bóp tiền” và lại càng không biết cái gì gọi là “chai lăn nách”

….

Một trăm: Phát hiện ra là ta có đến 03 cái tô để ăn mì, nhưng chỉ có 05 chiếc đũa….

Một người phụ nữ đến, và cuộc đời của chúng ta thay đổi… Tất cả những gì chúng ta coi là ổn, giờ mới ổn thực sự! Hãy cám ơn họ!

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

HÃY ĐỂ CHO TRÍ TƯỞNG TƯỢNG BAY BỔNG

Gần đây, hình ảnh, phim và mạng xã hội làm cho chúng ta ít dành thời gian cho việc đọc sách. Chúng ta cũng đọc, nhưng mà đọc tin tức và những status để nắm thông tin là chính.
Bây giờ, ở công viên, trong tiệm cà phê, trên xe đò… chúng ta ít thấy cảnh tượng một người cầm cuốn sách đọc. Thay vào đó, ai ai cũng có điện thoại, nối mạng để lướt web, lướt facebook theo cách riêng của mình.
Đọc sách hơi khác một chút. Khi bạn đọc một cuốn tiểu thuyết, hay một câu chuyện dài, bạn sẽ có dịp dấn thân vào cái thế giới của câu chuyện đó, thật có, hư có… Đó là một không gian, một thế giới tinh thần có khi là rất thật, nhưng cũng có khi rất bay bổng. Nhưng cho dù là thật hay hư, thì những trang sách này là nơi bạn có thể thả cho trí tưởng tượng của mình bay bổng.
Khi nói về Harry Potter chẳng hạn. Những ai đã từng xem phim Harry Potter sẽ tưởng tượng ngay ra hình ảnh của diễn viên có đôi mắt kính tròn, cái cằm nhòn nhọn, cái cổ cao nhưng thân hình mảnh khảnh và rất là “phim cổ điển”. Đa số chúng ta xem các tập phim của Harry Potter trước khi đọc sách, hoặc chỉ xem thôi và chưa bao giờ đọc truyện. Tôi thì khác. Tôi đã đọc ít nhất là tập đầu tiên, tập sách mang tên “Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ” trước khi xem tập 1 của phim. Nhờ vậy tôi mới nhận ra, khi đọc sách, trí tưởng tượng của chúng ta bay bổng hơn ngàn lần. Harry Potter trong truyện và những chi tiết chung quanh cậu bé là những thước phim dài vô tận và đầy huyền bí – cho đến khi Daniel Radcliffe đóng vai diễn này. Khung cảnh của phim đã cố làm cho huyền bí, kết cấu cũng cố làm cho huyền diệu, nhưng so với những gì tôi đã tưởng tượng ra, ở cái ngôi nhà chết chóc ấy, thì không thể nào so sánh được.
Và từ đó, trước khi đi xem các tập tiếp theo, tôi đều ngấu nghiến bản dịch của Lý Lan trước. Nhưng mà cũng nói thật, hình ảnh của một Harry Potter, của một Vordemort “thật” trên phim, đã giết chết rất nhiều sự tưởng tượng của tôi – không như khi tập truyện đầu tiên tôi đọc.
Nếu bạn không quá bận, hãy thử đi. Lấy một cuốn sách truyện – tiểu thuyết của Việt Nam hay nước ngoài đều được – và hãy thử đọc 10 trang đầu tiên vào một buổi sáng chủ nhật thay vì ngủ vùi, hay vào một đêm cuối tuần tĩnh mịch trong phòng trọ – thay vì lướt facebook, và… thả cho trí tưởng tượng của mình bay bổng. Bạn sẽ nhận ra một điều gì đó, và có thể sẽ đồng ý với tôi.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

ĐÀO QUÁ KHỨ, ĐẮP TƯƠNG LAI

Con người chúng ta là điểm nằm giữa hai đầu cân: một đầu là quá khứ, đầu kia là tương lai. Không cần phải là nhà triết học để hiểu điều này, vì chỉ cần sáng nay chúng ta nghĩ sáng hôm qua đã ăn gì rồi, để sáng nay ăn món khác.
Cán cân quá khứ và tương lai luôn khác nhau ở mỗi người – già, trẻ, lớn, bé, và khác nhau ở mỗi thời điểm của cuộc đời: có người muốn quên quá khứ, có người lại chỉ sống bằng những quá khứ và những hồi tưởng.
Nhưng chắc là ai cũng phải chấp nhận một điều: quá khứ của chúng ta ảnh hưởng đến tương lai. Hôm qua thế nào sẽ ít nhiều quyết định ngày mai như thế. Quan trọng là: chúng ta đào cái gì ở quá khứ để đắp cho tương lai?

Có một câu chuyện tôi đã được nghe kể:
Một nhà sư có 3 đệ tử, sau nhiều năm rèn luyện, các đệ tử này muốn xuống núi. Nhà sư bèn nói: “Các con hãy đi qua ruộng lúa mạch kia, hái cho thầy lấy một bông lúa mạch lớn nhất về đây. Ai hái được bông lúa lớn nhất, thầy sẽ cho xuống núi. Nhưng điều kiện là các con không được quay đầu trở lại con đường cũ đã đi, và chỉ có quyền hái một lần duy nhất”.

Vị đệ tử thứ nhất đem về một bông lúa mạch rất to. Nhà sư hỏi: “Đó có phải là bông to nhất trong ruộng lúa không?” Vị đệ tử trả lời: “Không, thưa thầy. Ở đám ruộng thứ nhất, con thấy một bông rất to, con định hái. Nhưng con nghĩ có lẽ còn những bông to hơn nữa. Thế nhưng con đi gần hết ruộng lúa mạch mà không có bông nào to hơn bông ấy, nên con đã hái tạm bông hoa này đấy ạ.”

Vị đệ tử thứ hai cũng đi qua đám ruộng và đem về một bông lúa mạch rất to. Nhà sư lại hỏi và vị đệ tử thứ hai trả lời: “Không, thưa thầy. Khi con đi qua đám ruộng đầu tiên, con đã hái bông lúa này vì nghĩ nó là bông to nhất. Nhưng sự thật là ở những đám ruộng sau, con thấy có những bông còn to hơn nữa. Tiếc là con đã hái bông này rồi ạ.”

Vị đệ tử thứ ba cũng đi và cũng đem về một bông lúa mạch rất to. Khi được hỏi đó có phải là bông lúa lớn nhất, vị đệ tử thứ ba trả lời: “Thưa Thầy, con không biết ạ. Con đã đi qua các đám ruộng và bắt gặp bông hoa này. Con nghĩ nó to, con thích nó và con hái nó. Ở những đám ruộng sau, con cũng không để ý xem bông nào to hơn, và cũng không cố nhớ lại những đám ruộng trước. Với con, đây là bông lúa mạnh to nhất ruộng.”

Vị sư già mỉm cười và nói: “Con xuống núi được rồi đấy.”

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

TINH MƠ

TINH MƠ

Gió hiu hiu, bầu trời với thứ ánh sáng yếu ớt cố len qua những đám mây, không gian tĩnh lặng thiếu vắng tiếng xe chạy, tiếng còi xe, tiếng người xôn xao… Đó là khung cảnh của buổi sáng sớm mà nhiều người trong chúng ta đã từ lâu quên mất. Buổi sớm có những gam màu và những âm thanh rất đặc trưng và rất lạ: tiếng côn trùng, tiếng chim chóc như lớn hơn, cảnh vật như chậm hơn, những đám mây lười biếng hơn, và cả những suy nghĩ trong đầu mỗi người, những dư âm của một ngày hôm qua… cũng như nhẹ hơn, lành hơn.

Bạn có thể vừa tỉnh giấc trong căn phòng trọ chật và nóng. Hay ở một căn hộ nhỏ chung cư trên tầng cao chót vót. Bạn có thể thức dậy trên chiếc giường nhỏ, tầng trên ở phòng ký túc xá, hay từ một phòng ngủ riêng của mình nhìn ra ban công đầy hoa… Bạn nên nhớ, buổi sáng sớm, sự tịch mịch và bình yên đó, là món quà công bằng mà tạo hoá ban cho mọi người. Món quà mà những ai muốn nhận đều có thể được nhận.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!