MẠNH MẼ HAY KHÉO LÉO

Có hai câu hỏi được đặt ra khi xem bức ảnh này
1. Con Báo sẽ vồ được Con Cò hay Cò thoát khỏi cú vồ của Báo
2. Anh/chị nghĩ mình được ví như báo hay như con cò
Ai cũng có câu trả lời cho riêng mình và tự ca ngợi con vật mà mình chọn cũng ví mình giống với con vật đó trong cách thích nghi và ứng xử trong cuộc sống. Vậy mạnh mẽ hay khéo léo sẽ thắng trong cuộc chơi này đây.

Chẳng có con nào là kẻ mạnh trong cuộc rượt đuổi này, đơn giản vì chúng đã vận dụng khéo léo điểm mạnh mà thôi.

Cuộc sống này đôi khi là một cuộc rượt đuổi giữa “hổ báo và cò”. Một tập thể khi làm việc chung có rất nhiều cá tính khác nhau va chạm. Nếu tập thể ấy có nhiều cá tính mạnh, người lãnh đạo phải biết mềm dẻo đúng lúc, đồng nghiệp nói chuyện với nhau cũng phải biết nương. Một tổ chức muốn tồn tại vững bền cần công sức đóng góp của nhiều cá thể. Nếu thiếu đi một nhân tố nào đó cũng sẽ gây ảnh hưởng đến chất lượng công việc tổng thể.
Nghệ thuật ứng xử khéo léo trong giao tiếp, trong cách phân chia, phân bổ và phân công công việc, nói thì dễ nhưng làm lại rất khó. Rất nhiều tổ chức thành công; điều đó chứng tỏ họ có cách và có phương pháp. Việc thẳng thắn trong công việc là cần thiết vì nó giúp công việc được giao rõ ràng và minh bạch. Còn sự khéo léo thể hiện khả năng của người lãnh đạo hoặc đồng nghiệp khi biết cách khai thác tối đa năng lực của một cá nhân.

Kết quả bức ảnh này là con cò đã né được cú vồ của con báo. Thế mới thấy, nhanh, mạnh mẽ thôi chưa đủ, sự khéo léo đôi khi sẽ cứu thoát chúng ta khỏi những mối nguy. Có khi bạn nghĩ mình thoát là do “ăn hên” nhưng bạn hãy ngẫm lại xem có thể một hành động hoặc lời nói nào đó của mình đã làm biến chuyển tình huống.

Ứng xử là cả một tinh hoa mà con người ta cần tu dưỡng mỗi ngày bạn nhé.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

NÚT RESET CỦA CUỘC ĐỜI

Khi sử dụng máy tính, chúng ta thường nhớ đến một cái nút, dùng để giải quyết việc máy bị treo. Chỉ cần nhấn vào nút Reset đó, máy sẽ tự khởi động lại, và trong đa số các trường hợp, các lỗi phần mềm bị treo đều biến mất.

Giá như cuộc đời của chúng ta có một cái nút Reset tương tự nhỉ? Nếu không có, chúng ta cần phải tự tạo cho mình cái nút này.

Mỗi ngày chúng ta sống với nhiều hoạt động, nhiều cảm xúc, nhiều niềm vui, nỗi buồn, nhiều hy vọng và cũng rất nhiều thất vọng. Một tình yêu đổ vỡ, một công việc thất bại, một món ăn nấu không ngon, một lời trách cứ của người đời, một bí mật bị phát hiện, một sai lầm mắc phải… tất cả sẽ làm cho chúng ta trở nên chán nản, mất niềm tin, buồn bực. Và ngày qua ngày, những cảm xúc tiêu cực đó sẽ tích tụ lại, làm cho cuộc sống chúng ta trở nên nặng nề, ít nụ cười, ít dần những phút giây tận hưởng.
Hãy thử reset lại mọi thứ xem. Không khó đâu các bạn.
Hãy đi đâu đó vào kỳ nghỉ cuối tuần và cố ý “quên” điện thoại ở nhà xem!
Hãy cho phép mình dành một vài tiếng với những người bạn thân, với người yêu hay gia đình, nhâm nhi li bia hoặc ăn một món mà mình thích!
Hãy xem một bộ phim, hay thức đến sáng xem cùng một lúc hết cả 1 season của một bộ phim!
Hãy thay đổi cách bài trí căn phòng của mình!
Hãy đặt một mục tiêu học tập mới, chẳng hạn tự học cách thổi kèn harmonica!
Hãy thử đi bộ đến một nơi mà bạn thường hay đi xe máy đến đó. Trời, đi mất cả tiếng đồng hồ – nhưng đó là sự thay đổi.
Hãy uống thử thứ nước mà trước đây mình ghét, hãy bắt chuyện với một người lạ!
Hàng ngày cái “hãy”, do bạn nghĩ ra, độc đáo hay thường tình cũng được, miễn là nó khác với những gì bạn thường làm. Hãy tự reset cuộc sống của mình, máy sẽ lại chạy, cuộc đời bạn sẽ lại chạy cho dù trước đó là gì.

Tình cờ nghe một ca khúc trẻ, chill phết!

“Em dạo này ổn không? Còn đi làm ở công ty cũ?
Còn đi sớm về hôm nhưng mà đồng lương vẫn không khi đủ
Đồng nghiệp của em thế nào? trong thang máy có chào với nhau
Có nói qua nói lại, và những cuộc họp có đào bới nhau
Sếp của em thế nào, dễ tính hay thường gắt gỏng
Anh ta có thương nhân viên hay thường buông lời sắc mỏng
Em còn thiếu ngủ, trong những lần phải chạy deadline
Em quên ăn quên uống, quên cả việc chải lại tóc tai”

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

DÁM ƯỚC MƠ

Lúc còn bé, bạn mạnh dạn bày tỏ quan điểm của mình và kể một cách rành mạch ước mơ sau này, ngay cả khi nhiều người lớn nghe xong cười ồ lên “thật là viễn vông”. Nhưng đến lớn, khi được hỏi “em ước mơ điều gì” nhiều người ngập ngừng vài giây rồi ượm ờ trả lời qua loa. Thế mới lạ, tại sao càng lớn con người ta càng sợ ước mơ sau này hay chẳng dám ước mơ nữa. Có thật là ta đang không dám ước mơ.

Người lớn không phải không có ước mơ, chỉ là họ khiêm tốn hơn, suy xét hơn chỉ để nuôi dưỡng những điều ước ấy thành hiện thực. Gặp một anh trưởng phòng ngày nào cũng phải tiếp đón hàng chục khách hàng, đủ mọi tầng lớp, đủ mọi vấn đề cần tư vấn, tôi hỏi anh có ước mơ gì không, anh bảo “anh ước sau này có mảnh đất rộng để xây dựng trang trại, trồng rau và nuôi gà vịt”. Tôi gặp một chị gái tuổi ngoài 30, ngày 8 tiếng trên văn phòng, đôi khi chạy deadline tối tăm mặt mũi, tôi hỏi chị có ước mơ gì không, chị bảo “chỉ ước sao có một cái quán nước nhỏ ngày ngày đón khách, tự do tự tại, vừa kinh doanh, vừa tận hưởng cuộc sống”.

Mỗi người từ bé đến lớn đều nuôi trong lòng những ước mơ từ nhỏ bé đến vĩ đại. Ước mơ thay đổi theo từng giai đoạn phát triển và theo từng hoàn cảnh mà bạn trải qua, nhưng nếu thiếu nó, bạn chỉ dậm chân tại chỗ và không dám thoát ra khỏi “vùng an toàn” của mình.

Vô tình xem các bức ảnh về ước vọng của con người từ nhiếp ảnh gia Murat Akyol, bạn thật sự nhận ra rằng, ước vọng của con người thật kỳ diệu mà cũng kỳ dị không kém. Chúng ta nhỏ bé trước điều gì thì điều đó càng có sức hấp dẫn.
Dù bạn có đang ước mơ điều gì to lớn trong tương lai, hay điều gì đơn giản trong ngày mai thì cũng hãy xem nó vô cùng tuyệt vời và nhất định bạn phải bắt lấy.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

PHÓNG KHOÁNG VÀ TINH KHÔI

Trang phục thể hiện phần nào tính cách, ở đây chúng ta không bàn về tính cách, chúng ta chỉ cảm hứng một chút về một chất liệu vải tuy không rực rỡ và tưởng chừng như đi vào quên lãng, nhưng phản ánh tính cách mạnh mẽ vô cùng.

Màu vải trầm, nhạt nhòa, trắng đục xen giữa những sắc màu rực rỡ, vải linen lấy lòng nhiều phụ nữ bởi nét đẹp thanh tao rất riêng. Xu hướng thời trang giờ đây trở nên đơn giản hóa để hướng đến sự tinh tế và thanh lịch, chính điều này đã kéo vải linen trở lại trong làng thời trang và được nhiều người đón nhận hơn.
Đi dạo các shop bán quần áo 2hand của Nhật, bạn dường như nhận ra những mẫu vải linen và linen thêu chiếm hơn 80%, và có lẽ phong cách đơn giản và tinh tế của Nhật đã ảnh hướng ít nhiều đến xu hướng thời trang này.

Vẫn những màu sắc nhuộm màu xưa cũ có khi trầm buồn, người ta chọn vải linen cũng chính vì nét mộc mạc của nó. Không kén màu da cho dù với sắc độ màu nào đi chăng nữa, vì bản chất nhạt màu, không gay gắt, nên màu vải dễ dàng phù hợp với người mặc. Phụ nữ thích chọn tông trắng, vàng nhạt, xanh rêu hay cam đất. Về sắc trắng cũng chia nhiều cấp độ khác nhau từ trắng đục đến trắng ngà hay trắng xám.

Nói về màu sắc thôi chưa đủ, vì nét tinh tế vốn có của vải nên những họa tiết trang trí trên trang phục cũng phải cầu kỳ tỉ mỉ không kém. Những chiếc áo, chiếc đầm vải linen thuê họa tiết nhỏ, mảnh khiến bao các cô gái say mê vì nét thanh tao của. Nếu như ngày trước, những chiếc đầm linen rộng, không chiết eo hay những kiểu áo thêu họa tiết form rộng tung bay chỉ dành cho các mẹ, các chị, thì nay nó đã lấy được cảm tình của các cô gái trẻ.

Thế mới thấy, giữa cuộc sống xô bồ và chật chội ngoài kia, con người ta có thể tranh thủ được giây phút thoải mái nào thì họ sẽ làm ngay điều đó, ngay cả khi đó là trang phục thường ngày.
Cùng MN.Studio ngắm những mẫu thiết kế từ vải linen đáng yêu vô cùng nhé !

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

HÃY ĐỂ CHO TRÍ TƯỞNG TƯỢNG BAY BỔNG

Gần đây, hình ảnh, phim và mạng xã hội làm cho chúng ta ít dành thời gian cho việc đọc sách. Chúng ta cũng đọc, nhưng mà đọc tin tức và những status để nắm thông tin là chính.
Bây giờ, ở công viên, trong tiệm cà phê, trên xe đò… chúng ta ít thấy cảnh tượng một người cầm cuốn sách đọc. Thay vào đó, ai ai cũng có điện thoại, nối mạng để lướt web, lướt facebook theo cách riêng của mình.
Đọc sách hơi khác một chút. Khi bạn đọc một cuốn tiểu thuyết, hay một câu chuyện dài, bạn sẽ có dịp dấn thân vào cái thế giới của câu chuyện đó, thật có, hư có… Đó là một không gian, một thế giới tinh thần có khi là rất thật, nhưng cũng có khi rất bay bổng. Nhưng cho dù là thật hay hư, thì những trang sách này là nơi bạn có thể thả cho trí tưởng tượng của mình bay bổng.
Khi nói về Harry Potter chẳng hạn. Những ai đã từng xem phim Harry Potter sẽ tưởng tượng ngay ra hình ảnh của diễn viên có đôi mắt kính tròn, cái cằm nhòn nhọn, cái cổ cao nhưng thân hình mảnh khảnh và rất là “phim cổ điển”. Đa số chúng ta xem các tập phim của Harry Potter trước khi đọc sách, hoặc chỉ xem thôi và chưa bao giờ đọc truyện. Tôi thì khác. Tôi đã đọc ít nhất là tập đầu tiên, tập sách mang tên “Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ” trước khi xem tập 1 của phim. Nhờ vậy tôi mới nhận ra, khi đọc sách, trí tưởng tượng của chúng ta bay bổng hơn ngàn lần. Harry Potter trong truyện và những chi tiết chung quanh cậu bé là những thước phim dài vô tận và đầy huyền bí – cho đến khi Daniel Radcliffe đóng vai diễn này. Khung cảnh của phim đã cố làm cho huyền bí, kết cấu cũng cố làm cho huyền diệu, nhưng so với những gì tôi đã tưởng tượng ra, ở cái ngôi nhà chết chóc ấy, thì không thể nào so sánh được.
Và từ đó, trước khi đi xem các tập tiếp theo, tôi đều ngấu nghiến bản dịch của Lý Lan trước. Nhưng mà cũng nói thật, hình ảnh của một Harry Potter, của một Vordemort “thật” trên phim, đã giết chết rất nhiều sự tưởng tượng của tôi – không như khi tập truyện đầu tiên tôi đọc.
Nếu bạn không quá bận, hãy thử đi. Lấy một cuốn sách truyện – tiểu thuyết của Việt Nam hay nước ngoài đều được – và hãy thử đọc 10 trang đầu tiên vào một buổi sáng chủ nhật thay vì ngủ vùi, hay vào một đêm cuối tuần tĩnh mịch trong phòng trọ – thay vì lướt facebook, và… thả cho trí tưởng tượng của mình bay bổng. Bạn sẽ nhận ra một điều gì đó, và có thể sẽ đồng ý với tôi.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

NGHỆ THUẬT CỦA SỰ SẮP ĐẶT

Tất cả những gì bạn cần là một mặt phẳng và sự sắp xếp có quy tắc những món đồ. Dưới góc nhìn đặc biệt của nghệ thuật, những vật dụng đơn giản hằng ngày có thể sẽ tạo nên một bối cảnh tươm tất và đầy màu sắc.
Trình bày những món đồ của mình mà không cần quá cầu kỳ hay người làm mẫu, đó sự sáng tạo. Có khá nhiều quy tắc sắp đặt để làm nổi bật tiêu điểm bạn muốn tập trung sự chú ý hoặc làm cho khung ảnh trở nên độc đáo hơn. Thường thì có hai góc chụp cho ra đời những bức hình đẹp: chụp thẳng từ trên xuống, hoặc chụp từ phía bên cạnh. Với những bức hình từ trên xuống, bạn cần chắc chắn rằng ống kính máy ảnh hoặc hướng ống kính điện thoại vuông góc với mặt phẳng, và khoảng cách từ máy ảnh tới mặt phẳng cũng phải được tính toán kĩ lưỡng để không bỏ xót các chi tiết ở góc, cũng như tránh bóng máy ảnh hay người chụp.
Chỉ cần một phông nền đơn giản màu trắng hoặc những tông pastel nhẹ nhàng – những gam màu trung tính dễ “hợp rơ”, dễ hài hòa. Xu hướng chụp ảnh sản phầm cũng có thể sử dụng quy tắc này. Điều cần lưu ý là, mọi thứ bạn chọn để đưa vào khung ảnh đều phải có nét tương đồng về hình dáng hoặc màu sắc và góc chụp cũng phải được tính toán cẩn thận.
Chụp ảnh theo nghệ thuật sắp đặt cần tính sáng tạo và cách cảm nhận đầy nghệ thuật nơi mỗi người. Ngoài ra kiểu chụp này đòi hỏi sự rèn luyện để bạn cảm nhận nhạy bén hơn trong từng góc ảnh và màu sắc điều phối khác nhau.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

ĐÀO QUÁ KHỨ, ĐẮP TƯƠNG LAI

Con người chúng ta là điểm nằm giữa hai đầu cân: một đầu là quá khứ, đầu kia là tương lai. Không cần phải là nhà triết học để hiểu điều này, vì chỉ cần sáng nay chúng ta nghĩ sáng hôm qua đã ăn gì rồi, để sáng nay ăn món khác.
Cán cân quá khứ và tương lai luôn khác nhau ở mỗi người – già, trẻ, lớn, bé, và khác nhau ở mỗi thời điểm của cuộc đời: có người muốn quên quá khứ, có người lại chỉ sống bằng những quá khứ và những hồi tưởng.
Nhưng chắc là ai cũng phải chấp nhận một điều: quá khứ của chúng ta ảnh hưởng đến tương lai. Hôm qua thế nào sẽ ít nhiều quyết định ngày mai như thế. Quan trọng là: chúng ta đào cái gì ở quá khứ để đắp cho tương lai?

Có một câu chuyện tôi đã được nghe kể:
Một nhà sư có 3 đệ tử, sau nhiều năm rèn luyện, các đệ tử này muốn xuống núi. Nhà sư bèn nói: “Các con hãy đi qua ruộng lúa mạch kia, hái cho thầy lấy một bông lúa mạch lớn nhất về đây. Ai hái được bông lúa lớn nhất, thầy sẽ cho xuống núi. Nhưng điều kiện là các con không được quay đầu trở lại con đường cũ đã đi, và chỉ có quyền hái một lần duy nhất”.

Vị đệ tử thứ nhất đem về một bông lúa mạch rất to. Nhà sư hỏi: “Đó có phải là bông to nhất trong ruộng lúa không?” Vị đệ tử trả lời: “Không, thưa thầy. Ở đám ruộng thứ nhất, con thấy một bông rất to, con định hái. Nhưng con nghĩ có lẽ còn những bông to hơn nữa. Thế nhưng con đi gần hết ruộng lúa mạch mà không có bông nào to hơn bông ấy, nên con đã hái tạm bông hoa này đấy ạ.”

Vị đệ tử thứ hai cũng đi qua đám ruộng và đem về một bông lúa mạch rất to. Nhà sư lại hỏi và vị đệ tử thứ hai trả lời: “Không, thưa thầy. Khi con đi qua đám ruộng đầu tiên, con đã hái bông lúa này vì nghĩ nó là bông to nhất. Nhưng sự thật là ở những đám ruộng sau, con thấy có những bông còn to hơn nữa. Tiếc là con đã hái bông này rồi ạ.”

Vị đệ tử thứ ba cũng đi và cũng đem về một bông lúa mạch rất to. Khi được hỏi đó có phải là bông lúa lớn nhất, vị đệ tử thứ ba trả lời: “Thưa Thầy, con không biết ạ. Con đã đi qua các đám ruộng và bắt gặp bông hoa này. Con nghĩ nó to, con thích nó và con hái nó. Ở những đám ruộng sau, con cũng không để ý xem bông nào to hơn, và cũng không cố nhớ lại những đám ruộng trước. Với con, đây là bông lúa mạnh to nhất ruộng.”

Vị sư già mỉm cười và nói: “Con xuống núi được rồi đấy.”

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

TÂM HỒN CHÚNG TA, RÚT CUỘC, CÓ GÌ?

Cuộc sống ngày càng hiện đại, bạn và tôi đều tận dụng và hưởng thụ nó. Bạn có thể có 1 ly cà phê thơm phức trong vòng 5 giây; bạn có thể mong manh trong chiếc áo ngủ và ngắm nhìn cảnh tuyết rơi trắng xoá; bạn có thể chỉ cần bấm một nút và biết ở nhà bạn, cửa nào đang mở, đèn nào chưa tắt; hay bạn có thể thảo mãn cơn thèm thuốc của bạn chỉ với một ống thuỷ tinh và vài giọt nicotin trong cái tẩu điện. Vậy nhưng, tâm hồn chúng ta lại không chứa những thứ chúng ta đang hưởng thụ. Này nhé:
– Bạn có thấy gió thổi ngoài biển mát hơn gió quạt không?
– Bạn có thấy mùi thơm của hoa nhài vẫn thơm hơn mùi thơm của nước xịt phòng không?
– Bạn có thấy mấy cây hoa hồng, bạn cắm ở lọ hoa trên bàn làm việc, đẹp hơn bức tranh hoa rực rỡ trên tường không?
– Bạn có thấy nước ở thác nước mát hơn nước ở công viên nước không?
– Bạn có thấy cây ngò gai bạn trồng ở nhà thơm hơn là rau siêu thị không?
– Bạn có thấy miếng xôi gói bằng là chuối ngon hơn là gói bằng bịch ni lông không?
– Bạn có thấy tiếng chim hót buổi sáng thánh thót hơn tiếng nhạc dương cầm trong máy hát không?
– Bạn có thấy bàn tay ấm nóng của người yêu đặt lên má bạn, dễ chịu hơn vạn lời đẹp đẽ người ấy viết trong email gửi bạn không?
– Bạn có thấy cảm giác bàn chân bạn khi đi trên cỏ êm hơn trên nệm không?
Và hàng vạn câu trả lời khác, chắc chắn là “có”, cho tôi và bạn biết, tâm hồn chúng ta, rút cuộc, có một tình yêu với thiên nhiên, với tạo hoá và với cái thật.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!

ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI

Ngày trước, khi tham gia lớp học chụp ảnh phóng sự, một thầy đã chia sẻ với tôi: “Loại ảnh chụp khó nhất chính là ảnh khỏa thân, vì chúng ta phải khai thác triệt để ánh sáng và bóng tối để bật lên nét đẹp cơ thể mà không hề dung tục”. Mãi đến sau này, khi trải nghiệm các thể loại ảnh trắng đen, tôi mới thật sự nhận ra, khai thác sự tương phản ánh sáng và bóng tối là một việc tinh tế và đẳng cấp.
Có nhiều thứ để khai thác, đặc biệt nhất của thể loại này vẫn là hướng sáng. Có khi, không phải là các vùng sáng mà chính vùng tối tạo nên tính nghệ thuật của bức ảnh. Nếu không có vùng tối, thì khó có thể nào thấy sự xử lý của các vùng sáng. Vùng tối gíup tôn, nhấn các đường nét của chủ thể thông qua các đối lập. Vùng tối trong kiểu chụp này là bối cảnh: Ánh sáng mạnh yếu hay đơn giản là một khe sáng cũng đủ để các nhiếp ảnh gia tạo nên vô số các đường nét nghệ thuật hút hồn người xem.
Sự giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối được vận dụng khéo léo sẽ gây cảm xúc mạnh mẽ. Cảm xúc muốn phơi bày mọi thứ khiến con người ta bị hút vào sâu hơn, nó làm cho khái niệm “chiều sâu” trở nên có ý nghĩa.
Hãy thử một lần sáng tạo cái đẹp từ những “công cụ” đơn giản nhất của tạo hoá: ánh sáng và bóng tối.

Bạn thấy hay? Hãy chia sẻ!